ĐÔNG Y CHỮA BỆNH ĐƠN GIẢN VẬY SAO?

Bệnh tuyến giáp thì bảo do đàm thấp, can khí uất.

U tuyến vú cũng nói là đàm thấp, can khí uất.

U tử cung cũng lại đàm thấp, can khí uất…

Rồi đến đột quỵ, tai biến, huyết áp cao, viêm đa khớp, viêm tiền liệt tuyến… cũng lại đàm thấp.

 

Ơ thế hóa ra tất cả đều giống nhau à?

Các bệnh khác nhau rõ ràng như vậy mà sao lại chữa kiểu giống nhau được?

 

Đúng. Sự thật nó đơn giản như vậy đó. Đơn giản đến mức khiến người ta khó chấp nhận nhất.

Bởi vì từ trước tới giờ, người ta quen với việc mỗi bệnh là một tên gọi, một nguyên nhân riêng, một cách chữa riêng. Bệnh khác nhau sao mà chữa giống nhau được. Điều không thể!

 

Đông y thì đi theo hướng ngược lại:

100 mối quy về 1 điểm, 100 bệnh quy về 1 gốc.

 

Trong Hoàng Đế Nội Kinh có nói:

“Bách bệnh sinh ư khí” – trăm bệnh đều sinh ra từ khí.

Khí mà rối loạn thì vận hành sai.

Sai thì sinh uất.

Uất thì sinh trệ.

Trệ lâu thì hóa đàm.

Từ đó mới sinh ra đủ thứ bệnh khác nhau.

Cho nên, cái gọi là “nhiều bệnh” thực ra chỉ là nhiều biểu hiện khác nhau của cùng một cơ chế bên trong.

 

Sự thật – chân lý thì chỉ có một.

Còn cái giả, cái bề ngoài, cái hiện tượng thì mới sinh ra hàng trăm thứ để làm rối mắt.

 

Nguyên lý bệnh – chữa bệnh, nếu nhìn đến cùng, chỉ đơn giản vậy thôi.

Đơn giản đến mức người ta không tin nổi.

Đơn giản đến mức người ta không chấp nhận nổi.

 

Nhưng chính vì đơn giản như vậy, nên mới chữa được.

Vì khi đã nhìn được cái gốc, thì không còn chạy theo từng cái ngọn nữa.

Không còn bị kéo đi bởi 100 cái tên bệnh khác nhau mà biết rõ tất cả đều đang quay về một chỗ.

 

Đàm thấp ở đâu thì sinh bệnh ở đó.

Đàm thấp ở trên thì thành bệnh tuyến giáp.

Đàm thấp ở giữa thì thành sỏi gan mật.

Đàm thấp ở dưới thì thành u tử cung, viêm tiền liệt tuyến.

Đàm thấp ở xương khớp thì thành gout, thấp khớp.

Đàm thấp trong máu thì thành mỡ máu, rồi dẫn đến tai biến, đột quỵ…

 

Tên gọi khác nhau.

Vị trí khác nhau.

Biểu hiện khác nhau.

Nhưng cái gốc — vẫn là đàm thấp.

 

Nghe đến đây tưởng đơn giản — nhưng thực ra lại không hề đơn giản.

Vì câu hỏi tiếp theo mới là câu quan trọng: Đàm thấp từ đâu sinh ra?

 

Trong Hoàng Đế Nội Kinh nói rất rõ:

“Tỳ vi sinh đàm chi nguyên” – tỳ là nơi sinh ra đàm.

Và còn một ý sâu hơn:

“Chư thấp thũng mãn, giai thuộc ư tỳ” – các chứng thấp, phù, trệ… đều liên quan đến tỳ.

Tức là muốn hiểu đàm thấp, thì phải quay về tỳ.

 

Trước mắt, dễ thấy nhất đàm thấp là do tỳ hư.

Tỳ có chức năng vận hoá thức ăn, khí hóa thức ăn, biến cái ăn vào thành khí huyết nuôi cơ thể.

Có thể hình dung tỳ giống như một nhà máy chưng cất dầu thô.

Dầu thô đưa vào.

Xăng tinh được tạo ra.

Xăng đó giống như khí huyết — thứ nuôi sống toàn bộ cơ thể.

Nhưng nếu nhà máy đó hoạt động không tốt, chưng cất không hết, phân tách không rõ, lọc không sạch thì chuyện gì xảy ra?

Sẽ sinh ra “rác”.

Và xăng cũng không còn tinh khiết, mà lẫn nhớt, lẫn cặn.

Cái phần “không tinh, không sạch, không thải được” đó — chính là đàm thấp.

Bệnh, từ đó mà bắt đầu.

 

Nhưng tỳ không tồn tại độc lập.

Đây là chỗ nhiều người hiểu sai — cứ nghĩ chỉ bổ tỳ là đủ.

 

Trong Hoàng Đế Nội Kinh có nói:

“Ngũ tạng tương sinh tương khắc” – các tạng phủ luôn liên hệ chặt chẽ với nhau. Ít nhất, gần nhất với tỳ là thận và can.

 

Phải xem:

Thận khí có suy không?

Can khí có uất không?

 

Thận là gốc của hỏa lực.

Thận yếu → không đủ lực để “đốt”, tỳ càng vận hóa kém.

 

Can là nơi điều đạt khí.

Can uất → khí không thông → tỳ có làm cũng bị kẹt.

 

Cho nên, cùng là đàm thấp, nhưng người thì do ăn uống, người thì do stress, ức chế lâu ngày, người thì do suy nhược từ gốc.

Nếu chỉ nhìn mỗi “đàm thấp” mà không nhìn hệ thống phía sau thì lại quay về sai lầm cũ → nhìn ngọn mà quên gốc.

 

Chung quy lại, 100 bệnh cũng chỉ là một chuyện:

Lục phủ ngũ tạng có ổn không,

Âm dương có cân bằng không.

 

Khi hiểu được nguyên lý này, người ta mới biết:

Bệnh từ đâu mà sinh → để biết phòng.

Gốc nằm ở đâu → để biết xử lý.

 

Còn nếu không hiểu thì sẽ luôn chạy theo phần đã hình thành:

Cắt u xơ, mổ tuyến giáp, đốt áp-xe…

Làm xong thì thấy “hết” nhưng một thời gian sau lại quay lại.

Vì cái nguồn gốc sinh ra nó vẫn còn nguyên.

Và cũng có nhiều người khi bị u, thì họ chỉ nhăm nhăm uống cái gì cho tiêu u nhanh mà không quan tâm u sinh ra từ đâu. Dù có theo đông y mà với hiểu biết như vậy thì cũng chỉ là chữa ngọn. Thậm chí càng làm bệnh nặng hơn. Vì tỳ đã hư, đàm thấp đã sinh mà lại đi uống toàn loại thuốc hàn thấp thì có tan xong lại sinh ra nhiều hơn, chỉ là sớm hay muộn.

 

Không chỉ bệnh mạn tính mới như vậy, đến cả những bệnh cấp tính như:

Cốt xuất huyết,

Sởi,

Tay chân miệng,

Viêm màng não,

Viêm não mô cầu…

Rồi đến các tình trạng bội nhiễm…

Nghe thì rất ghê, rất phức tạp, tên gọi thì mỗi bệnh một kiểu. Và vì thiếu hiểu biết + sợ hãi nên cách duy nhất là tiêm phòng cho an tâm. Ai biết được đó lại là con dao 2 lưỡi.

 

Nhưng với người hiểu nguyên lý thì lại thấy rất bình thường, khi ấy 100 bệnh quay về một điểm rất đơn giản:

Tà khí xâm nhập, gây viêm cấp.

 

Tùy theo loại tà khí nào, mức độ mạnh nhẹ, sự kết hợp lẫn nhau và sự phản ứng của chính khí mà biểu hiện ra các trạng thái với các tên gọi bệnh danh mà tây y đặt cho.

 

Cho nên, nhìn dưới góc Đông y, không phải là “hàng chục loại bệnh khác nhau” mà là nhiều dạng biểu hiện khác nhau của cùng một quá trình: tà khí xâm nhập và cơ thể phản ứng lại. Vì thế cách phòng & chữa cũng rất đơn giản: giải tà khí.

 

Còn nếu chỉ nhìn theo bề mặt, thì người ta sẽ đi tìm nguyên nhân kiểu:

Do nấm trên cây bạch đàn mà gây viêm não (theo báo đưa tin)

Do muỗi đốt mà gây viêm não

Do ăn uống mất vệ sinh

Do dơi

Do khỉ...

 

Những cái đó chỉ có vẻ đúng chứ không thực sự đúng. Và cho dù nếu có đúng thì quả thật chả biết phải phòng chữa kiểu gì. Nếu do nấm trên cây bạch đàn thì cũng có thể do cây sấu, cây me, cây cột điện...

 

Có một vài chương trình tập huấn y tế cộng đồng về phòng tránh tay chân miệng, sởi, viêm não, chẳng thấy có một hướng dẫn nào có giá trị phòng thật sự vì nó không giải quyết các nguyên nhân gây bệnh đang có bên trong cơ thể (thấp, nhiệt...).

Nào là...

rửa tay trước khi ăn,

đeo khẩu trang,

tăng cường vệ sinh,

rồi cuối cùng là đi tiêm vac-xin,

và khi có triệu chứng thì cho trẻ nhập viện ngay.

"Nhập viện ngay" là điều quá khó vì chả lẽ đứa trẻ nào có dấu hiệu ốm sốt cũng đều nhập ngay!? Có làm đúng thì bệnh viện cũng không tải nổi.

 

Cái quan trọng không nằm ở nhập viện ngay vì nhập ngay thì vào đó cũng chỉ để chờ. Họ không làm gì để chữa cả. Thời gian vàng để trôi qua vô ích. Chờ cho bệnh phát triển nặng. Khi bệnh chưa phát triển nặng để biểu hiện thành một bệnh cụ thể thì người ta cũng không biết là bệnh gì để mà biết nên làm gì cả. Khi nặng rồi thì xét nghiệm nó mới ra thể bệnh như sởi, siêu vi hay viêm não thì họ mới biết áp dụng phác đồ nào. Và phác đồ của họ cũng chỉ là dùng kháng sinh loại nào và bao nhiêu mà thôi. Đó là cách chữa cực kỳ tai hại. Bản chất nó không chữa gì cả, chỉ là dập cơn bùng phát và ém bệnh. Đứa trẻ có thể qua cơn nguy kịch nhưng sau đó lãnh đủ. Trẻ sẽ quặt quẹo ốm yếu từ đó trở đi bởi vì cách họ chữa không tập trung vào xử lý mất cân bằng của cơ thể mà chỉ lo diệt vi khuẩn, virus (thứ bên ngoài) trong khi những vấn đề của bên trong thì không lo như chính khí suy, tà khí quậy phá bên trong.

 

Đối với các bệnh thời khí ốm cảm sốt mà tây y gọi là virus như sởi, tay chân miệng, sốt siêu vi, sốt xuất huyết, ... điều quan trọng nhất là nhận biết tà khí và xử lý sớm khi nó chưa đủ mạnh để bùng phát. Xử lý tà khí đơn giản hiệu quả và dễ hơn nhiều so với giải quyết sởi, tay chân miệng, sốt siêu vi, viêm não... Ở bài này, đã quá dài nên không chỉ chi tiết được, nhưng có thể áp dụng điều này: bên ngoài massage (đánh) lưng bằng hỗn hợp nước gừng pha thêm chút chanh tươi và muối hạt là có thể giảm mức trầm trọng của bệnh.

 

ĐÔNG Y CHỮA BỆNH ĐƠN GIẢN VẬY SAO?

 

Đông y nhìn thì đơn giản.

Nhưng không hề đơn giản.

 

Đơn giản — vì quy về một gốc.

Không đơn giản — vì muốn xử lý cái gốc đó, phải hiểu cả một hệ thống.

 

Và khi hiểu rồi, mới thấy:

Không phải là “các bệnh được chữa giống nhau”.

 

Mà là…

tất cả đang được đưa về đúng cái nơi mà nó sinh ra từ đầu.